Tết Nguyên Đán - Tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam
Yêu những điều không hoàn hảo

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Triệu Thị Hồng Nhung
Ngày gửi: 15h:12' 07-01-2026
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Triệu Thị Hồng Nhung
Ngày gửi: 15h:12' 07-01-2026
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
THÔNG TIN EBOOK
Tên sách
Yêu Những Điều Không Hoàn Hảo
Tác giả
Đại Đức Hae Min
Thể loại
Kỹ năng sống
Phát hành
Nhã Nam
Nhà Xuất Bản
NXB Hội Nhà Văn
Năm
2020 kindlekobovn
Phiên bản sai chính tả
2%
—★—
ĐẠI ĐỨC HAE MIN
Sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc. Sau khi hoàn thành bằng Thạc
sĩ Tôn giáo học đối chiếu ở Đại học Harvard và Tiến sĩ Tôn giáo học
ở Đại học Princeton, ông ở lại Mỹ tham gia giảng dạy về tôn giáo ở
trưởng Đại học Hampshire, Massachusetts. Không chỉ dừng lại ở
nghiên cứu lý thuyết, mùa xuân năm 2000 ông quyết định xuất gia
theo tông phái Tào Khê, một tông phái tiêu biểu của Phật giáo Hàn
Quốc.
Năm 2015, Đại đức Hae Min trở về Seoul, cùng nhiều chuyên gia
mở trường Trị liệu tâm hồn, điều trị miễn phí cho những người gặp
bất hạnh trong cuộc sống hay đang mang trong lòng nhiều khổ tâm.
Đại đức Hae Min là một trong những người rất có ảnh hưởng tới
giới
trẻ
Hàn
Quốc,
trang
Twitter
cá
nhân
(https://twitter.com/haeminsunim) của ông hiện có tới hơn một triệu
người theo dõi.
Tác phẩm khác của Đại đức Hae Min do Nhã Nam đã xuất bản:
- Bước chậm lại giữa thế gian vội vã
MỤC LỤC
ĐẠI ĐỨC HAE MIN
LỜI NÓI ĐẦU
ĐỪNG SỐNG QUÁ HIỀN LÀNH
CHỈ CẦN BẠN TỒN TẠI LÀ ĐÃ ĐỦ RỒI
ĐIỀU NHỎ BÉ TÔI NHẬN RA KHI Ở THIỀN PHÒNG
CÁCH GIẢI QUYẾT CẢM XÚC “PHẬT LÒNG”
CÁI ÔM ẤM ÁP NHƯ ÁNH NẮNG MẶT TRỜI
LẮNG NGHE LÀ MỘT BIỂU HIỆN CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG
GỬI NHỮNG BẠN TRẺ TÔI YÊU MẾN
KHI LẦN ĐẦU TIÊN THẤT BẠI TRONG ĐỜI
“CON YÊU MẸ RẤT RẤT NHIỀU”
HIỂU VỀ CHA
KHI GẶP NGƯỜI KHÓ CÓ THỂ THA THỨ
THƯA SƯ THẦY, LÒNG CON QUÁ U SẦU
HIỆN TẠI LUÔN THỨC TỈNH CHÍNH LÀ QUÊ HƯƠNG CỦA
TÂM HỒN
“BẠN THẬT GIỐNG ĐỨC PHẬT”
HÃY CHO PHÉP BẢN THÂN MÌNH ĐAU KHỔ
LỜI NÓI ĐẦU
T
ình yêu thương vượt qua mọi hiểu biết của con người
Đôi khi chúng ta gặp được những bộ phim để lại dư âm
trong ta suốt một thời gian dài. Đối với tôi, A river runs
through it là một bộ phim như thế. Lấy bối cảnh thiên nhiên đẹp đẽ
của tiểu bang Montana nước Mỹ vào đầu thế kỷ 20, bộ phim kể về
gia đình Maclean, một gia đình tôn sùng sở thích câu cá như một
tôn giáo. Người cha của gia đình ấy là một mục sư có hai cậu con
trai, cậu con trai cả Norman thuận theo ý cha trở thành giảng viên,
còn cậu con trai thứ Paul lại làm phóng viên cho một tờ báo địa
phương, sống cuộc sống có phần nổi loạn. Thế rồi Paul không trả
nổi những khoản nợ phát sinh do đánh bạc, anh bị đánh đến chết
trên đường phố. Người cha roi vào nỗi đau tột cùng vì mất con, vào
buổi thánh lễ ngày Chúa nhật, ông cầu nguyện cho con mình và nói
với các tín đồ một câu đầy cảm xúc.
"Chúng ta vẫn có thể yêu thương nhau trọn vẹn mà không cần
hiểu nhau một cách vẹn toàn."
Người cha mục sư không thể hiểu tại sao đứa con
trai thứ của mình lại sống ngang tàng như thế, nhưng điều này
không có nghĩa là ông ngừng yêu thương Paul. Bộ phim đã gửi đến
cho người xem một thông điệp, rằng tình yêu thương vượt xa khỏi
phạm vi những điều mà con người có thể hiểu được bằng tri thức.
Không phải chỉ khi nào cảm thấy vừa lòng hay hiểu thấu thì ta mới
yêu thương lẫn nhau, cũng không phải khi không hiểu nhau nữa thì
tình yêu cũng cạn. Tình yêu thương của người cha bắt nguồn ngay
từ sự tồn tại của đứa con, dù không vừa lòng, không tán thành
những hành động của con, tình yêu thương ấy vẫn không suy
suyển. Như dòng chảy của con sông sâu, tình yêu thương luôn luôn
chảy trong sâu thẳm trái tim mỗi người.
Ngẫm lại cuộc sống của chính mình, ta sẽ nhận thấy rất nhiều
điều không hoàn hảo. Trước hết, chỉ nhìn vào bản thân mình thôi ta
đã cảm nhận được nhiều thiếu sót rồi: lời nói và hành động mâu
thuẫn với nhau, vụng về trong những mối quan hệ xã hội, chuyện
học hành, công việc không suôn sẻ như ý muốn. Chưa kể đôi khi ta
còn khiến người khác tổn thương, thậm chí còn làm những việc
khiến bản thân cảm thấy tội lỗi và hối hận.
Và khi nhìn vào những người thân trong gia đình, bạn bè, đồng
nghiệp, ta cũng nhận thấy những điều không-hoàn-hảo tương tự
như vậy. Con cái không nghe lời cha mẹ, cha mẹ không hiểu cho lối
sống của con cái, những thói quen làm ta khó chịu của người bạn
đời... Những người anh em nhiều tuổi luôn khiến ta lo lắng từ
chuyện tiền bạc đến sức khỏe, những người bạn thân thiết gặp khó
khăn không nỗ lực vượt qua mà chỉ than vãn phàn nàn... Đến một
khoảnh khắc nào đó, bạn bỗng muốn rời xa họ. Mỗi ngày, khi theo
dõi chương trình thời sự buổi sáng, ta sẽ thấy thế giới không ngừng
xảy ra những sự kiện và sự cố bắt nguồn từ những mâu thuẫn, bất
hòa.
Nhưng dù đang sống giữa thế gian đầy rẫy những điều không
hoàn hảo, ta vẫn không thể ngừng yêu thương chính những điều
không hoàn hảo ấy. Cuộc sống rất đáng để trân trọng, ta không thể
phí hoài cuộc sống vào việc mỉa mai hay căm ghét thứ gì đó chỉ vì
không thể hiểu được nó hoặc nó không vừa ý ta. Hơn nữa khi bắt
đầu cầu nguyện hoặc tu hành, ta sẽ cảm nhận được rằng bên trong
ta không chỉ tồn tại những thiếu sót mà còn có cả cái nhìn từ bi ấm
áp dành cho những thiếu sót ấy. Trong bản thân mỗi người chúng ta
luôn tồn tại ánh mắt ấm áp chan chứa yêu thương hằng dõi theo và
chấp nhận chính bản thân mình, như người mẹ luôn dõi theo đứa
con duy nhất của mình vậy.
Tuy còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi đã tập họp lại trong cuốn sách
này những ghi chép và suy nghĩ của mình mỗi khi ngắm nhìn bản
thân và thế giới bằng cái nhìn từ bi ấy. Ngoài ra, thông qua những
buổi thỉnh giảng như chương trình Hòa nhạc chữa lành trái tim, tôi
cũng có cơ hội gặp gỡ nhiều người, họ đã đem lại những bài học
lớn và trở thành cảm hứng viết cho tôi. Trong số những trăn trở mà
họ đưa ra trong buổi giảng, có những câu hỏi rất cụ thể và nghiêm
túc, mà dù có tới vài tấm bằng tiến sĩ tâm lý học tôi cũng không thể
nào giải đáp dễ dàng. Từng người từng người đều là những người
thầy đưa tôi đến với con đường trí tuệ, đồng thời họ cũng là hiện
thân của lòng từ bi giúp tôi luôn rộng mở trái tim mình. Mong sao
những dòng chữ nhỏ bé của tôi có thể đem đến cho độc giả dũng
khí, giúp họ chữa lành vết thương lòng và dành ra cho riêng mình
khoảng thời gian để yêu bản thân hơn đồng thời nhận ra được bản
chất thực sự của tình yêu thương. Mong sao cuốn sách này sẽ trở
thành bàn tay giữ lấy bạn khi bạn rơi vào tuyệt vọng, sẽ trở thành
khoảng lặng để bạn tạm dừng chân giữa những hỗn độn ồn ào.
Tại Trường học chữa lành trái tim, Insadong, Seoul
Đại đức Hae Min
ĐỪNG SỐNG QUÁ HIỀN LÀNH
K
hi còn nhỏ, bạn có thường được khen là hiền lành? Bạn có
phải là đứa trẻ không bao giờ cãi lời cha mẹ hoặc thầy cô,
gặp chuyện khó khăn cũng cố gắng chịu đựng mà không
than phiền tiếng nào? Rồi bây giờ, khi đã trưởng thành, bạn có luôn
chịu trách nhiệm và hết mình với công việc được giao cũng như luôn
cố gắng để không làm ảnh hưởng đến người khác? Bạn có phải là
người dù gặp phải kẻ gây khó dễ cho mình, dù bị đối xử bất công
vẫn suy nghĩ rằng chỉ cần mình chịu đựng là được nên cứ thế im
lặng cho qua mọi chuyện? Và bạn có phải là người không thể nói lên
những điều khiến người khác khó chịu hay làm họ tổn thương?
Càng những người "hiền lành" như vậy lại càng dễ mắc bệnh
trầm cảm hay chứng rối loạn hoảng sợ, cũng như các bệnh về tâm
lý khác nảy sinh giữa những mối quan hệ trong gia đình hoặc nơi
làm việc. Điểm chung của những người hiền lành này là cách nói
chuyện từ tốn, thái độ nhã nhặn và rất biết nhường nhịn người khác.
Cho dù bản thân cũng có điều muốn làm hay có lối suy nghĩ khác đi
chăng nữa, họ vẫn luôn sẵn sàng chiều theo ý đối phương. Không
chỉ một hai lần tôi chứng kiến và cảm thấy đáng tiếc cho những
người hiền lành như vậy, sao ông trời lại vô tâm ban cho họ cõi lòng
nhiều khổ tâm đến thế.
Thực ra hồi còn nhỏ tôi cũng là một đứa trẻ hướng nội và dễ bảo
nên rất hay được khen ngoan. Tôi đã tưởng rằng làm một cậu con
trai hiền lành không khiến cha mẹ phiền lòng, một học trò ngoan
ngoãn luôn nghe lời thầy cô là việc tốt. Thế nhưng khi sang Mỹ học,
lần đầu tiên tôi nhận ra rằng chỉ biết sống hiền lành thôi thì không
ổn. Khi làm bài tập nhóm với những người thông minh và cá tính, tôi
thường bị đùn đẩy cho phần mà ai cũng tránh. Tôi luôn cho qua, vì
nghĩ rằng chuyện đó cũng không có gì là không tốt, nhưng những
tình huống tương tự cứ lặp đi lặp lại khiến tôi căng thẳng vô cùng.
Và chỉ một mình tôi khốn khổ bởi điều này. Khi tôi kể chuyện này
cho một đàn anh thân thiết người Mỹ, anh đã khuyên tôi rằng:
"Hãy trở thành một người hiền lành với chính bản thân mình
trước khi hiền lành với người khác!"
Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như mình bị ai đó đánh thật mạnh
vào gáy. Trước đó tôi đã sống mà luôn lo lắng không biết người
khác sẽ nghĩ gì về mình. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ tới việc lo
lắng, yêu thương chính bản thân mình cả.
Sống hiền lành là như vậy đấy. Khi chúng ta gọi một người nào
đó là hiền lành, nghĩa là chúng ta đang nói về một người không
nhấn mạnh chủ kiến của mình và luôn nghe theo yêu cầu của người
khác. Cho dù rõ ràng cũng có điều muốn nói, muốn làm nhưng họ
hiếm khi thể hiện ra mà luôn thuận theo ý kiến, chủ trương của
người khác. Người luôn nghe lời người khác như vậy dĩ nhiên là
một người dễ chịu, một người tốt, một người hiền lành. Tóm lại,
dường như chúng ta luôn gọi những người không thể hiện hoặc đè
nén nhu cầu của bản thân vì người khác là người "hiền lành".
Tuy không thể khẳng định một trăm phần trăm nhưng khi trò
chuyện với những người "hiền lành" mắc bệnh tâm lý như trầm cảm
ta có thể nhận thấy vài khuynh hướng chung trong mối quan hệ giữa
họ với cha mẹ hoặc những người dưỡng dục họ. Ví dụ, trong số họ
có nhiều người lớn lên dưới sự nuôi dưỡng của một ông bố gia
trưởng hoặc một bà mẹ nghiêm khắc. Hay một ví dụ khác, có những
ngưòi lớn lên với nhiều anh chị em, không được cha mẹ quan tâm
nên luôn có xu hướng làm mọi thứ cha mẹ muốn để được công
nhận. Một số trường hợp khác, vì mối quan hệ của cha mẹ không
được tốt hay hoàn cảnh gia đình khó khăn nên người con nghĩ rằng
ít nhất mình cũng phải biết nghe lời để cha mẹ bớt nhọc nhằn.
Nhưng vấn đề là, khi ta sống mà quá cố gắng chiều theo yêu cầu
của người khác, ta sẽ bỏ bê những cảm xúc và nguyện vọng của
chính mình. Nếu không xem trọng mà lơ đi những gì mình đang cảm
nhận thì khi trưởng thành ta sẽ không biết mình muốn làm gì, bản
thân mình là ai. Hơn nữa khi bị đối xử bất công hay gặp những
người làm ta khốn đốn, ta sẽ không thể giải tỏa nỗi oan ức hay phẫn
nộ mà mình đang cảm nhận, những cảm xúc đáng lẽ phải bộc lộ với
đối phương lại bị dồn nén bên trong ta và dần dần sẽ công kích
chính bản thân ta. Và ta không khỏi tự hỏi "Tại sao mình cứ như một
kẻ ngốc, không biết nói chuyện thẳng thắn cũng không biết nổi giận
với người khác?"
Đầu tiên, bạn cần ghi nhớ điều này. Những cảm xúc mà ta đang
cảm nhận không phải là những thứ vụn vặt có thể làm lơ, ngược lại
chúng vô cùng quan trọng và luôn cần được quan tâm tới. Hon nữa,
những cảm xúc đó sẽ không biến mất dễ dàng cho dù ta có đè nén
hay lờ chúng đi. Rất nhiều vấn đề về tâm lý nảy sinh bắt nguồn từ
thói quen tự đè nén cảm xúc khiến năng lượng của những cảm xúc
bị đè nén không được giải phóng khỏi tâm trí một cách lành mạnh.
Cảm xúc cũng giống như dòng nước, nếu không chảy thoát được sẽ
ứ đọng lại một chỗ và bốc mùi khó chịu.
Bây giờ vẫn chưa quá muộn. Từ bây giờ bạn hãy học cách lắng
nghe tiếng nói của chính mình để biết mình muốn gì, trước khi hành
động theo kỳ vọng của người khác. Nếu người khác có yêu cầu bạn
làm cái này, cái kia nhưng bạn cảm thấy mình không muốn làm thì
nhất định đừng làm để tránh cảm giác tự ti và thu mình lại sau này.
Hãy luôn cố gắng thể hiện cảm xúc của mình cho đối phương hiểu.
Đừng lo sợ rằng nói thật cảm xúc của mình sẽ khiến đối phương
ghét mình hay khiến mối quan hệ giữa mình và họ sẽ trở nên bất
tiện. Cũng rất có thể đối phương vì không biết được cảm nhận của
bạn nên mới đưa ra những yêu cầu đó.
Khi những người khác đều ăn mì tương đen nhưng bạn muốn ăn
cơm rang, hãy đường hoàng nói "Tôi muốn ăn cơm rang." Trở thành
người tốt đối xử tử tế với người khác là một việc tốt, nhưng trước
hết ta có nghĩa vụ phải trân trọng chính mình.
—ooOoo—
Biết cách nói lên điều mình muốn mà không cảm thấy khó khăn
Là một kỹ năng cần thiết trong cuộc sống, cũng như việc biết lái
xe vậy.
Nếu không có kỹ năng ấy, bất mãn sẽ liên tục chất chồng Rồi
bùng nổ như núi lửa phun trào, phá hủy các mối quan hệ ta đang có.
—ooOoo—
Bạn có từng cảm thấy tủi thân và tự hỏi
Mình phải một mình giúp người khác đến bao giờ nữa?
Nếu có, đừng cố nén cảm xúc vào trong mà hãy nói ra thành lòi
"Một mình tôi không làm được, bạn giúp tôi được chứ?" Tập thể
hiện cảm xúc từng chút từng chút một, bạn sẽ dần khá hơn rất
nhiều.
—ooOoo—
Khi ai đó nhờ vả điều gì
Đừng quên rằng bạn luôn có quyền lựa chọn từ chối
"Xin lỗi, nhưng việc này hơi khó."
Bạn không có nghĩa vụ phải nhận lời nhờ vả của tất cả mọi
người, nhất là những nhờ vả quá sức, để khiến chính mình phải khổ
sở.
Nếu vì bạn không giúp mà mối quan hệ giữa bạn và người đó trở
nên xa cách
Thì ngay từ đầu đó đã không phải là mối nhân duyên tốt rồi.
Khi đi máy bay, ta vẫn thường được hướng dẫn rằng trong
trường hợp khẩn cấp
Ta cần đeo mặt nạ dưỡng khí cho mình trước khi đeo cho trẻ em
đi cùng.
Tương tự, chăm lo cho bản thân mình trước
Hoàn toàn không phải là một hành động ích kỷ.
Bản thân mình phải hạnh phúc thì mới có thể làm cho những
người xung quanh hạnh phúc.
—ooOoo—
Khi bạn tự biết trân trọng bản thân,
Thế gian cũng sẽ bắt đầu trân trọng bạn.
—ooOoo—
Hãy trở thành một người tốt đối với chính bản thân mình. Giống
như khi yêu ai đó, bạn luôn muốn được ở bên họ Ngày hôm nay hãy
dành thời gian ở bên "bản thân" cũng rất xứng đáng được bạn yêu
thương.
Hãy mua cho mình món ăn ngon, cho mình đi xem một bộ phim
hay,
Và đưa mình đến một nơi phong cảnh đẹp.
Hãy dành công sức cho bản thân như khi bạn dành công sức
cho những người bạn yêu thương.
Bạn thân mến
Chính nhờ tự cảm thấy mình còn nhiều điều thiếu sót
Nên bạn mới có thể rộng lòng hiểu cho người khác,
Và biết nỗ lực hơn vì những thiếu sót đó
Để rồi cuối cùng chạm đến thành công.
Chúng ta, đừng ghét bỏ những gì mình còn thiếu sót
Mà hãy một lần nhìn nhận chúng với sự biết ơn.
—ooOoo—
Dù bản thân có nhược điểm cũng không sao.
Làm sao chúng ta luôn giữ cuộc đời mình sạch sẽ như một con
hạc trắng được?
Trong cuộc sống nhiều khi ta không tránh khỏi để lại những vết
sẹo trên cơ thể, tâm hồn, và cả trong những mối quan hệ.
Thay vì một cuộc sống không vết nhơ vì không làm gì cả do lo sợ
gây ra lỗi lầm
Hãy chọn cuộc sống mà bạn có thể trưởng thành giữa những
thất bại và tổn thương.
Và hãy nói thật lớn với bản thân đang nỗ lực của mình rằng
"Tôi, yêu bạn rất rất nhiều."
Ai cũng có một nỗi niềm trong lòng
Không thể dễ dàng bày tỏ với người khác.
Nỗi đau vì chuyện gia đình, cảm giác tự ti luôn giấu kín, một căn
bệnh không thể tiết lộ,
Hay sự tổn thương trong những mối quan hệ, một trách nhiệm
nặng nề không thể né tránh
Nhưng chính sức nặng của nỗi niềm đó sẽ giúp ta không hành
động ngông cuồng mà luôn khiêm tốn,
Hiểu người khác hôn và luôn cố gắng sống đẹp hơn mỗi ngày.
Con người ta, vẻ bề ngoài không phải là tất cả.
—ooOoo—
Chắc hẳn có những lúc bạn cảm thấy ghen tị
Khi nhìn thấy hình ảnh vui vẻ của bạn bè đăng trên mạng xã hội?
Nhưng đừng ghen tị quá nhiều.
Một trong những sai lầm thường gặp nhất của chúng ta Là so
sánh hình ảnh bên ngoài của bạn bè với hình ảnh bên trong của
chính mình.
Chúng ta đâu biết nội tâm của người kia thế nào?
Chưa biết chừng người ấy cũng đang nhìn vẻ bề ngoài của bạn
mà ghen tị nhiều lắm đấy.
Có bao giờ bạn cảm thấy tự ti vì người anh họ luôn giỏi giang
hơn mình?
Sẽ luôn có một người anh họ học giỏi hơn bạn, theo học một
trường đại học danh giá hơn trường bạn và làm ở công ty tốt hơn
công ty bạn.
Thế nhưng vốn dĩ phải chờ đến khi nhắm mắt xuôi tay ta mới biết
được hết giá trị của cuộc đời.
Chuyện học hành, trường lớp, nơi làm việc có thể là những
thước đo khiến bạn ghen tị lúc này
Nhưng khi bạn có tuổi, những thứ ấy sẽ chẳng còn to tát nữa.
Ai biết hài lòng và sống cuộc sống của chính mình, đó mới là
người chiến thắng.
—ooOoo—
Con người ta thiếu sức hút không phải vì những điểm yếu,
những điều họ cảm thấy mình thua kém người khác, Mà chính là vì
khi cảm thấy thua kém người khác, họ sẽ tự xấu hổ về bản thân, và
điều đó làm mất đi sức hút của họ. Nếu bạn tự tin và cảm thấy thoải
mái với bản thân mình, thì những điểm yếu ấy sẽ chẳng phải điều gì
to tát đáng bận tâm.
Sự tự tin chính là sức hút của bạn đấy.
"Không nhất thiết phải là người giỏi nhất. Là hạng hai, hạng ba
thì đã sao?
Tôi vui khi thấy mình luôn nỗ lực thế này.
Tôi sẽ yêu thương bản thân mình nhiều hơn nữa."
Hãy luôn tự nói với mình như thế.
—ooOoo—
Nếu bạn liên tục bận tâm về những điều người khác chê bai
Thì bạn sẽ tự thu mình lại và dần dần không thể làm bất cứ việc
gì nữa.
Đó chính là điều họ muốn thấy ở bạn.
Đừng giao chìa khóa cuộc đời mình cho những người chê bai
bạn.
Mỗi khi nghe thấy tiếng họ, bạn hãy nói thật to rằng "Hãy xem ai
mới là người đúng! Nhờ có các người, tôi sẽ càng cố gắng hơn
nữa!"
—ooOoo—
"Tại sao tôi phải hủy hoại cuộc sống của chính mình
Chỉ vì lời chê bai từ những người không biết rõ về tôi?"
- Hong Seok Cheon
Khi những lời đàm tiếu về bạn hiện lên trong tâm trí
Nếu bạn tin vào những lời ấy
Thì từ giây phút đó chúng sẽ bắt đầu chi phối bạn.
Chỉ vì những lời đó xuất hiện trong tâm trí bạn không có nghĩa
chúng đều là sự thật.
Đừng quên rằng chúng không phải là suy nghĩ của bạn, và đừng
để bị chi phối bởi chúng.
—ooOoo—
Khi bạn nghe thấy bên trong mình cất lên tiếng nói "Ngưoi vốn dĩ
có biết vẽ bao giờ đâu"
Thì lúc đó bạn nhất định phải vẽ nhiều hơn nữa.
Tiếng nói đó sẽ im lặng ngay thôi.
- Vincent van Gogh
—ooOoo—
Chúng ta được yêu thương không phải vì chúng ta làm tốt điều
gì đó.
Chỉ riêng sự tồn tại của chúng ta thôi cũng đã đáng được yêu
thương rồi.
Hãy tự coi trọng và biết yêu thương chính bản thân mình. Có
chút thiếu sót, có chút lỗi lầm cũng không sao.
Cho dù ta không hoàn hảo theo những quy chuẩn, những thước
đo của thế gian
Sự tồn tại của chúng ta đã là thứ có giá trị và đáng được yêu
thương rồi.
Khi đến Ấn Độ, bạn sẽ thấy người ta chào nhau bằng câu
"Namaste."
Thật ra "Namaste" là một câu nói có ý nghĩa rất đẹp và sâu sắc.
"Điều thiêng liêng bên trong tôi
Xin được cúi đầu chào điều thiêng liêng bên trong bạn."
Bản thân mỗi người chúng ta
Đã là sự tồn tại vĩ đại và thiêng liêng hơn chúng ta nghĩ, rất
nhiều.
CHỈ CẦN BẠN TỒN TẠI LÀ ĐÃ ĐỦ RỒI
N
hờ có lời mời giảng Pháp môn cho kiều bào ở úc và New
Zealand nên lần đầu tiên trong đời tôi có dịp băng qua
đường xích đạo. Vì đã nhận lời từ một năm trước, nên dẫu
có xa xôi tôi vẫn nhất quyết lên đường. Hơn nữa đối với tôi, chuyến
đi lần này còn là để thực hiện một lời hứa khác nữa. Tôi muốn đến
thăm người bạn thân nhất của mình thời cao học. Người bạn đó đã
cùng học cao học với tôi tại Mỹ, sau khi hoàn tất việc học, anh tới úc
làm giảng viên và sống ở đó cho đến bây giờ. Đã mười năm trôi qua
kể từ khi tôi hứa sẽ đến úc để gặp người bạn đó. Cứ đến cuối năm
mỗi khi nhận được thiệp mừng Giáng sinh từ anh, tôi lại nhớ tới lời
hứa chưa thực hiện được. Lần này có cơ hội thực hiện lời hứa của
mình, tôi thực sự rất kỳ vọng về chuyến đi.
Thời tiết ở nửa bên kia xích đạo hoàn toàn trái ngược với ở Hàn
Quốc. Ngày tôi có buổi giảng Pháp môn, nhiệt độ lên đến 35 độ.
Ngoài ra, tôi còn biết thêm rằng ở Nam bán cầu, khi chọn nhà, để
đón được nhiều ánh nắng, người ta chọn nhà hướng Bắc chứ không
phải hướng Nam như ở Hàn Quốc. Các con sông cũng chủ yếu
chảy về hướng Bắc thay vì hướng Nam, và trên bầu trời đêm chòm
sao sáng nhất là Nam Thập Tự chứ không phải Bắc Đẩu. Nơi này
hoàn toàn trái ngược với nơi tôi sống, nhưng tấm lòng của những
kiều bào tìm đến với buổi giảng lại không khác là bao. Vì hiểu rõ
cuộc sống khó khăn và cô đơn của người nhập cư, nên tôi đã rất vui
khi có thể gửi đến họ những lời động viên, dù chỉ là trong chốc lát.
Sau khi kết thúc tất cả các buổi giảng theo lịch trình, tôi tìm
đường đến nhà người bạn cũ ở úc. Tôi vừa nhấn chuông cửa chính,
bạn tôi đã xuất hiện, vui mừng đón tôi với nụ cười thật tươi. Như thể
gia đình ly tán lâu năm gặp lại, tôi và bạn không ai bảo ai đều dang
tay ôm chầm lấy nhau rồi nắm lấy tay nhau thật chặt. Dù đã mười
năm trôi qua nhưng anh ấy trông vẫn như xưa, ngoại trừ việc tóc
mỏng hơn và cân nặng có tăng lên một chút. Bạn tôi vẫn là một
người ấm áp và phóng khoáng, vợ anh, Jane, cũng là một người
bạn tôi quen từ thời cao học nên tôi cảm thấy rất thoải mái khi gặp
họ.
Sau bữa tối, chúng tôi ngồi ngoài ban công uống trà dưới ánh
hoàng hôn, hỏi nhau sao mới chớp mắt đã thấy mình hóa trung niên,
rồi cùng nhau cười thật lớn. Chúng tôi vẫn chưa thể tin được rằng
mình đã ngoại tứ tuần, trở thành những ông chú, trong khi tâm hồn
vẫn còn như thời sinh viên. Đúng như những người bạn lâu năm,
chúng tôi thoải mái thổ lộ hết mọi điều trong lòng mình. Anh ấy là
người bạn thân thiết mà khi ở bên tôi không cần phải thể hiện hình
ảnh mình cố gắng xây dựng, một người bạn luôn đón nhận chính
bản thân tôi và luôn đứng về phía tôi. Bạn tôi bắt đầu kể về chuyện
đòi mình trong suốt mười năm qua, và tâm sự với tôi một nỗi trăn trở
gần đây.
Điều khiến bạn tôi lo lắng chính là anh luôn cảm thấy bất an khi
không làm việc. Triệu chứng bất an này đã xuất hiện từ lâu, làm anh
mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm trí và gần đây có vẻ còn trở nên
nghiêm trọng hơn rất nhiều. Jane, vợ anh, lo rằng cứ thế này chồng
mình sẽ đổ bệnh nặng. Chị kể rằng anh cứ như người mắc chứng
nghiện việc, ngày nào cũng làm việc trước màn hình máy tính tới
quá 12 giờ đêm, ngủ cũng không được sâu, luôn luôn bận rộn vì
công việc. Dĩ nhiên nhờ làm việc chăm chỉ, bạn tôi đã được giới học
thuật công nhận, nhanh chóng thăng tiến trong sự nghiệp giảng dạy
hơn bất cứ ai, nhưng vấn đề là anh không những không thể ngừng
làm việc mà kể cả khi không có việc trong lòng anh cũng luôn cảm
thấy bất an.
Trời trở lạnh hơn nhiều vào buổi tối. Chúng tôi tránh muỗi,
chuyển vào ngồi ở bộ sô pha trong nhà. Bạn tôi mở mấy bản cello
nhẹ nhàng, nói sẽ uống một ít rượu vang thay vì uống trà, rồi tự tay
rót đầy ly rượu của mình. Hồi trước anh từng kể với tôi rằng thời
niên thiếu của mình rất khó khăn. Cha anh là người thành công
ngoài xã hội, nhưng ông luôn giải tỏa những căng thẳng nhận từ bên
ngoài bằng cách trút giận lên người nhà. Chính vì vậy thời nhỏ bạn
tôi luôn cảm thấy như đang bước đi trên một lớp băng mỏng. Đặc
biệt mỗi khi uống rượu, cha anh lại biến thành một người kỳ lạ, thậm
chí thỉnh thoảng còn đánh đập người trong nhà. Nhiều khi mẹ anh
phải bỏ nhà đi để tránh chồng, bạn tôi là con trai trưởng nên phải
chăm sóc các em thay cho mẹ. Vì không biết khi nào cha mình lại
nổi nóng, bạn tôi đã luôn sống trong sự căng thẳng và nỗi sợ hãi
như thế suốt nhiều năm liền.
Ngẫm lại về thời niên thiếu của anh, tôi dần đoán được bệnh
nghiện công việc và chứng
Tên sách
Yêu Những Điều Không Hoàn Hảo
Tác giả
Đại Đức Hae Min
Thể loại
Kỹ năng sống
Phát hành
Nhã Nam
Nhà Xuất Bản
NXB Hội Nhà Văn
Năm
2020 kindlekobovn
Phiên bản sai chính tả
2%
—★—
ĐẠI ĐỨC HAE MIN
Sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc. Sau khi hoàn thành bằng Thạc
sĩ Tôn giáo học đối chiếu ở Đại học Harvard và Tiến sĩ Tôn giáo học
ở Đại học Princeton, ông ở lại Mỹ tham gia giảng dạy về tôn giáo ở
trưởng Đại học Hampshire, Massachusetts. Không chỉ dừng lại ở
nghiên cứu lý thuyết, mùa xuân năm 2000 ông quyết định xuất gia
theo tông phái Tào Khê, một tông phái tiêu biểu của Phật giáo Hàn
Quốc.
Năm 2015, Đại đức Hae Min trở về Seoul, cùng nhiều chuyên gia
mở trường Trị liệu tâm hồn, điều trị miễn phí cho những người gặp
bất hạnh trong cuộc sống hay đang mang trong lòng nhiều khổ tâm.
Đại đức Hae Min là một trong những người rất có ảnh hưởng tới
giới
trẻ
Hàn
Quốc,
trang
cá
nhân
(https://twitter.com/haeminsunim) của ông hiện có tới hơn một triệu
người theo dõi.
Tác phẩm khác của Đại đức Hae Min do Nhã Nam đã xuất bản:
- Bước chậm lại giữa thế gian vội vã
MỤC LỤC
ĐẠI ĐỨC HAE MIN
LỜI NÓI ĐẦU
ĐỪNG SỐNG QUÁ HIỀN LÀNH
CHỈ CẦN BẠN TỒN TẠI LÀ ĐÃ ĐỦ RỒI
ĐIỀU NHỎ BÉ TÔI NHẬN RA KHI Ở THIỀN PHÒNG
CÁCH GIẢI QUYẾT CẢM XÚC “PHẬT LÒNG”
CÁI ÔM ẤM ÁP NHƯ ÁNH NẮNG MẶT TRỜI
LẮNG NGHE LÀ MỘT BIỂU HIỆN CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG
GỬI NHỮNG BẠN TRẺ TÔI YÊU MẾN
KHI LẦN ĐẦU TIÊN THẤT BẠI TRONG ĐỜI
“CON YÊU MẸ RẤT RẤT NHIỀU”
HIỂU VỀ CHA
KHI GẶP NGƯỜI KHÓ CÓ THỂ THA THỨ
THƯA SƯ THẦY, LÒNG CON QUÁ U SẦU
HIỆN TẠI LUÔN THỨC TỈNH CHÍNH LÀ QUÊ HƯƠNG CỦA
TÂM HỒN
“BẠN THẬT GIỐNG ĐỨC PHẬT”
HÃY CHO PHÉP BẢN THÂN MÌNH ĐAU KHỔ
LỜI NÓI ĐẦU
T
ình yêu thương vượt qua mọi hiểu biết của con người
Đôi khi chúng ta gặp được những bộ phim để lại dư âm
trong ta suốt một thời gian dài. Đối với tôi, A river runs
through it là một bộ phim như thế. Lấy bối cảnh thiên nhiên đẹp đẽ
của tiểu bang Montana nước Mỹ vào đầu thế kỷ 20, bộ phim kể về
gia đình Maclean, một gia đình tôn sùng sở thích câu cá như một
tôn giáo. Người cha của gia đình ấy là một mục sư có hai cậu con
trai, cậu con trai cả Norman thuận theo ý cha trở thành giảng viên,
còn cậu con trai thứ Paul lại làm phóng viên cho một tờ báo địa
phương, sống cuộc sống có phần nổi loạn. Thế rồi Paul không trả
nổi những khoản nợ phát sinh do đánh bạc, anh bị đánh đến chết
trên đường phố. Người cha roi vào nỗi đau tột cùng vì mất con, vào
buổi thánh lễ ngày Chúa nhật, ông cầu nguyện cho con mình và nói
với các tín đồ một câu đầy cảm xúc.
"Chúng ta vẫn có thể yêu thương nhau trọn vẹn mà không cần
hiểu nhau một cách vẹn toàn."
Người cha mục sư không thể hiểu tại sao đứa con
trai thứ của mình lại sống ngang tàng như thế, nhưng điều này
không có nghĩa là ông ngừng yêu thương Paul. Bộ phim đã gửi đến
cho người xem một thông điệp, rằng tình yêu thương vượt xa khỏi
phạm vi những điều mà con người có thể hiểu được bằng tri thức.
Không phải chỉ khi nào cảm thấy vừa lòng hay hiểu thấu thì ta mới
yêu thương lẫn nhau, cũng không phải khi không hiểu nhau nữa thì
tình yêu cũng cạn. Tình yêu thương của người cha bắt nguồn ngay
từ sự tồn tại của đứa con, dù không vừa lòng, không tán thành
những hành động của con, tình yêu thương ấy vẫn không suy
suyển. Như dòng chảy của con sông sâu, tình yêu thương luôn luôn
chảy trong sâu thẳm trái tim mỗi người.
Ngẫm lại cuộc sống của chính mình, ta sẽ nhận thấy rất nhiều
điều không hoàn hảo. Trước hết, chỉ nhìn vào bản thân mình thôi ta
đã cảm nhận được nhiều thiếu sót rồi: lời nói và hành động mâu
thuẫn với nhau, vụng về trong những mối quan hệ xã hội, chuyện
học hành, công việc không suôn sẻ như ý muốn. Chưa kể đôi khi ta
còn khiến người khác tổn thương, thậm chí còn làm những việc
khiến bản thân cảm thấy tội lỗi và hối hận.
Và khi nhìn vào những người thân trong gia đình, bạn bè, đồng
nghiệp, ta cũng nhận thấy những điều không-hoàn-hảo tương tự
như vậy. Con cái không nghe lời cha mẹ, cha mẹ không hiểu cho lối
sống của con cái, những thói quen làm ta khó chịu của người bạn
đời... Những người anh em nhiều tuổi luôn khiến ta lo lắng từ
chuyện tiền bạc đến sức khỏe, những người bạn thân thiết gặp khó
khăn không nỗ lực vượt qua mà chỉ than vãn phàn nàn... Đến một
khoảnh khắc nào đó, bạn bỗng muốn rời xa họ. Mỗi ngày, khi theo
dõi chương trình thời sự buổi sáng, ta sẽ thấy thế giới không ngừng
xảy ra những sự kiện và sự cố bắt nguồn từ những mâu thuẫn, bất
hòa.
Nhưng dù đang sống giữa thế gian đầy rẫy những điều không
hoàn hảo, ta vẫn không thể ngừng yêu thương chính những điều
không hoàn hảo ấy. Cuộc sống rất đáng để trân trọng, ta không thể
phí hoài cuộc sống vào việc mỉa mai hay căm ghét thứ gì đó chỉ vì
không thể hiểu được nó hoặc nó không vừa ý ta. Hơn nữa khi bắt
đầu cầu nguyện hoặc tu hành, ta sẽ cảm nhận được rằng bên trong
ta không chỉ tồn tại những thiếu sót mà còn có cả cái nhìn từ bi ấm
áp dành cho những thiếu sót ấy. Trong bản thân mỗi người chúng ta
luôn tồn tại ánh mắt ấm áp chan chứa yêu thương hằng dõi theo và
chấp nhận chính bản thân mình, như người mẹ luôn dõi theo đứa
con duy nhất của mình vậy.
Tuy còn nhiều thiếu sót, nhưng tôi đã tập họp lại trong cuốn sách
này những ghi chép và suy nghĩ của mình mỗi khi ngắm nhìn bản
thân và thế giới bằng cái nhìn từ bi ấy. Ngoài ra, thông qua những
buổi thỉnh giảng như chương trình Hòa nhạc chữa lành trái tim, tôi
cũng có cơ hội gặp gỡ nhiều người, họ đã đem lại những bài học
lớn và trở thành cảm hứng viết cho tôi. Trong số những trăn trở mà
họ đưa ra trong buổi giảng, có những câu hỏi rất cụ thể và nghiêm
túc, mà dù có tới vài tấm bằng tiến sĩ tâm lý học tôi cũng không thể
nào giải đáp dễ dàng. Từng người từng người đều là những người
thầy đưa tôi đến với con đường trí tuệ, đồng thời họ cũng là hiện
thân của lòng từ bi giúp tôi luôn rộng mở trái tim mình. Mong sao
những dòng chữ nhỏ bé của tôi có thể đem đến cho độc giả dũng
khí, giúp họ chữa lành vết thương lòng và dành ra cho riêng mình
khoảng thời gian để yêu bản thân hơn đồng thời nhận ra được bản
chất thực sự của tình yêu thương. Mong sao cuốn sách này sẽ trở
thành bàn tay giữ lấy bạn khi bạn rơi vào tuyệt vọng, sẽ trở thành
khoảng lặng để bạn tạm dừng chân giữa những hỗn độn ồn ào.
Tại Trường học chữa lành trái tim, Insadong, Seoul
Đại đức Hae Min
ĐỪNG SỐNG QUÁ HIỀN LÀNH
K
hi còn nhỏ, bạn có thường được khen là hiền lành? Bạn có
phải là đứa trẻ không bao giờ cãi lời cha mẹ hoặc thầy cô,
gặp chuyện khó khăn cũng cố gắng chịu đựng mà không
than phiền tiếng nào? Rồi bây giờ, khi đã trưởng thành, bạn có luôn
chịu trách nhiệm và hết mình với công việc được giao cũng như luôn
cố gắng để không làm ảnh hưởng đến người khác? Bạn có phải là
người dù gặp phải kẻ gây khó dễ cho mình, dù bị đối xử bất công
vẫn suy nghĩ rằng chỉ cần mình chịu đựng là được nên cứ thế im
lặng cho qua mọi chuyện? Và bạn có phải là người không thể nói lên
những điều khiến người khác khó chịu hay làm họ tổn thương?
Càng những người "hiền lành" như vậy lại càng dễ mắc bệnh
trầm cảm hay chứng rối loạn hoảng sợ, cũng như các bệnh về tâm
lý khác nảy sinh giữa những mối quan hệ trong gia đình hoặc nơi
làm việc. Điểm chung của những người hiền lành này là cách nói
chuyện từ tốn, thái độ nhã nhặn và rất biết nhường nhịn người khác.
Cho dù bản thân cũng có điều muốn làm hay có lối suy nghĩ khác đi
chăng nữa, họ vẫn luôn sẵn sàng chiều theo ý đối phương. Không
chỉ một hai lần tôi chứng kiến và cảm thấy đáng tiếc cho những
người hiền lành như vậy, sao ông trời lại vô tâm ban cho họ cõi lòng
nhiều khổ tâm đến thế.
Thực ra hồi còn nhỏ tôi cũng là một đứa trẻ hướng nội và dễ bảo
nên rất hay được khen ngoan. Tôi đã tưởng rằng làm một cậu con
trai hiền lành không khiến cha mẹ phiền lòng, một học trò ngoan
ngoãn luôn nghe lời thầy cô là việc tốt. Thế nhưng khi sang Mỹ học,
lần đầu tiên tôi nhận ra rằng chỉ biết sống hiền lành thôi thì không
ổn. Khi làm bài tập nhóm với những người thông minh và cá tính, tôi
thường bị đùn đẩy cho phần mà ai cũng tránh. Tôi luôn cho qua, vì
nghĩ rằng chuyện đó cũng không có gì là không tốt, nhưng những
tình huống tương tự cứ lặp đi lặp lại khiến tôi căng thẳng vô cùng.
Và chỉ một mình tôi khốn khổ bởi điều này. Khi tôi kể chuyện này
cho một đàn anh thân thiết người Mỹ, anh đã khuyên tôi rằng:
"Hãy trở thành một người hiền lành với chính bản thân mình
trước khi hiền lành với người khác!"
Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như mình bị ai đó đánh thật mạnh
vào gáy. Trước đó tôi đã sống mà luôn lo lắng không biết người
khác sẽ nghĩ gì về mình. Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ tới việc lo
lắng, yêu thương chính bản thân mình cả.
Sống hiền lành là như vậy đấy. Khi chúng ta gọi một người nào
đó là hiền lành, nghĩa là chúng ta đang nói về một người không
nhấn mạnh chủ kiến của mình và luôn nghe theo yêu cầu của người
khác. Cho dù rõ ràng cũng có điều muốn nói, muốn làm nhưng họ
hiếm khi thể hiện ra mà luôn thuận theo ý kiến, chủ trương của
người khác. Người luôn nghe lời người khác như vậy dĩ nhiên là
một người dễ chịu, một người tốt, một người hiền lành. Tóm lại,
dường như chúng ta luôn gọi những người không thể hiện hoặc đè
nén nhu cầu của bản thân vì người khác là người "hiền lành".
Tuy không thể khẳng định một trăm phần trăm nhưng khi trò
chuyện với những người "hiền lành" mắc bệnh tâm lý như trầm cảm
ta có thể nhận thấy vài khuynh hướng chung trong mối quan hệ giữa
họ với cha mẹ hoặc những người dưỡng dục họ. Ví dụ, trong số họ
có nhiều người lớn lên dưới sự nuôi dưỡng của một ông bố gia
trưởng hoặc một bà mẹ nghiêm khắc. Hay một ví dụ khác, có những
ngưòi lớn lên với nhiều anh chị em, không được cha mẹ quan tâm
nên luôn có xu hướng làm mọi thứ cha mẹ muốn để được công
nhận. Một số trường hợp khác, vì mối quan hệ của cha mẹ không
được tốt hay hoàn cảnh gia đình khó khăn nên người con nghĩ rằng
ít nhất mình cũng phải biết nghe lời để cha mẹ bớt nhọc nhằn.
Nhưng vấn đề là, khi ta sống mà quá cố gắng chiều theo yêu cầu
của người khác, ta sẽ bỏ bê những cảm xúc và nguyện vọng của
chính mình. Nếu không xem trọng mà lơ đi những gì mình đang cảm
nhận thì khi trưởng thành ta sẽ không biết mình muốn làm gì, bản
thân mình là ai. Hơn nữa khi bị đối xử bất công hay gặp những
người làm ta khốn đốn, ta sẽ không thể giải tỏa nỗi oan ức hay phẫn
nộ mà mình đang cảm nhận, những cảm xúc đáng lẽ phải bộc lộ với
đối phương lại bị dồn nén bên trong ta và dần dần sẽ công kích
chính bản thân ta. Và ta không khỏi tự hỏi "Tại sao mình cứ như một
kẻ ngốc, không biết nói chuyện thẳng thắn cũng không biết nổi giận
với người khác?"
Đầu tiên, bạn cần ghi nhớ điều này. Những cảm xúc mà ta đang
cảm nhận không phải là những thứ vụn vặt có thể làm lơ, ngược lại
chúng vô cùng quan trọng và luôn cần được quan tâm tới. Hon nữa,
những cảm xúc đó sẽ không biến mất dễ dàng cho dù ta có đè nén
hay lờ chúng đi. Rất nhiều vấn đề về tâm lý nảy sinh bắt nguồn từ
thói quen tự đè nén cảm xúc khiến năng lượng của những cảm xúc
bị đè nén không được giải phóng khỏi tâm trí một cách lành mạnh.
Cảm xúc cũng giống như dòng nước, nếu không chảy thoát được sẽ
ứ đọng lại một chỗ và bốc mùi khó chịu.
Bây giờ vẫn chưa quá muộn. Từ bây giờ bạn hãy học cách lắng
nghe tiếng nói của chính mình để biết mình muốn gì, trước khi hành
động theo kỳ vọng của người khác. Nếu người khác có yêu cầu bạn
làm cái này, cái kia nhưng bạn cảm thấy mình không muốn làm thì
nhất định đừng làm để tránh cảm giác tự ti và thu mình lại sau này.
Hãy luôn cố gắng thể hiện cảm xúc của mình cho đối phương hiểu.
Đừng lo sợ rằng nói thật cảm xúc của mình sẽ khiến đối phương
ghét mình hay khiến mối quan hệ giữa mình và họ sẽ trở nên bất
tiện. Cũng rất có thể đối phương vì không biết được cảm nhận của
bạn nên mới đưa ra những yêu cầu đó.
Khi những người khác đều ăn mì tương đen nhưng bạn muốn ăn
cơm rang, hãy đường hoàng nói "Tôi muốn ăn cơm rang." Trở thành
người tốt đối xử tử tế với người khác là một việc tốt, nhưng trước
hết ta có nghĩa vụ phải trân trọng chính mình.
—ooOoo—
Biết cách nói lên điều mình muốn mà không cảm thấy khó khăn
Là một kỹ năng cần thiết trong cuộc sống, cũng như việc biết lái
xe vậy.
Nếu không có kỹ năng ấy, bất mãn sẽ liên tục chất chồng Rồi
bùng nổ như núi lửa phun trào, phá hủy các mối quan hệ ta đang có.
—ooOoo—
Bạn có từng cảm thấy tủi thân và tự hỏi
Mình phải một mình giúp người khác đến bao giờ nữa?
Nếu có, đừng cố nén cảm xúc vào trong mà hãy nói ra thành lòi
"Một mình tôi không làm được, bạn giúp tôi được chứ?" Tập thể
hiện cảm xúc từng chút từng chút một, bạn sẽ dần khá hơn rất
nhiều.
—ooOoo—
Khi ai đó nhờ vả điều gì
Đừng quên rằng bạn luôn có quyền lựa chọn từ chối
"Xin lỗi, nhưng việc này hơi khó."
Bạn không có nghĩa vụ phải nhận lời nhờ vả của tất cả mọi
người, nhất là những nhờ vả quá sức, để khiến chính mình phải khổ
sở.
Nếu vì bạn không giúp mà mối quan hệ giữa bạn và người đó trở
nên xa cách
Thì ngay từ đầu đó đã không phải là mối nhân duyên tốt rồi.
Khi đi máy bay, ta vẫn thường được hướng dẫn rằng trong
trường hợp khẩn cấp
Ta cần đeo mặt nạ dưỡng khí cho mình trước khi đeo cho trẻ em
đi cùng.
Tương tự, chăm lo cho bản thân mình trước
Hoàn toàn không phải là một hành động ích kỷ.
Bản thân mình phải hạnh phúc thì mới có thể làm cho những
người xung quanh hạnh phúc.
—ooOoo—
Khi bạn tự biết trân trọng bản thân,
Thế gian cũng sẽ bắt đầu trân trọng bạn.
—ooOoo—
Hãy trở thành một người tốt đối với chính bản thân mình. Giống
như khi yêu ai đó, bạn luôn muốn được ở bên họ Ngày hôm nay hãy
dành thời gian ở bên "bản thân" cũng rất xứng đáng được bạn yêu
thương.
Hãy mua cho mình món ăn ngon, cho mình đi xem một bộ phim
hay,
Và đưa mình đến một nơi phong cảnh đẹp.
Hãy dành công sức cho bản thân như khi bạn dành công sức
cho những người bạn yêu thương.
Bạn thân mến
Chính nhờ tự cảm thấy mình còn nhiều điều thiếu sót
Nên bạn mới có thể rộng lòng hiểu cho người khác,
Và biết nỗ lực hơn vì những thiếu sót đó
Để rồi cuối cùng chạm đến thành công.
Chúng ta, đừng ghét bỏ những gì mình còn thiếu sót
Mà hãy một lần nhìn nhận chúng với sự biết ơn.
—ooOoo—
Dù bản thân có nhược điểm cũng không sao.
Làm sao chúng ta luôn giữ cuộc đời mình sạch sẽ như một con
hạc trắng được?
Trong cuộc sống nhiều khi ta không tránh khỏi để lại những vết
sẹo trên cơ thể, tâm hồn, và cả trong những mối quan hệ.
Thay vì một cuộc sống không vết nhơ vì không làm gì cả do lo sợ
gây ra lỗi lầm
Hãy chọn cuộc sống mà bạn có thể trưởng thành giữa những
thất bại và tổn thương.
Và hãy nói thật lớn với bản thân đang nỗ lực của mình rằng
"Tôi, yêu bạn rất rất nhiều."
Ai cũng có một nỗi niềm trong lòng
Không thể dễ dàng bày tỏ với người khác.
Nỗi đau vì chuyện gia đình, cảm giác tự ti luôn giấu kín, một căn
bệnh không thể tiết lộ,
Hay sự tổn thương trong những mối quan hệ, một trách nhiệm
nặng nề không thể né tránh
Nhưng chính sức nặng của nỗi niềm đó sẽ giúp ta không hành
động ngông cuồng mà luôn khiêm tốn,
Hiểu người khác hôn và luôn cố gắng sống đẹp hơn mỗi ngày.
Con người ta, vẻ bề ngoài không phải là tất cả.
—ooOoo—
Chắc hẳn có những lúc bạn cảm thấy ghen tị
Khi nhìn thấy hình ảnh vui vẻ của bạn bè đăng trên mạng xã hội?
Nhưng đừng ghen tị quá nhiều.
Một trong những sai lầm thường gặp nhất của chúng ta Là so
sánh hình ảnh bên ngoài của bạn bè với hình ảnh bên trong của
chính mình.
Chúng ta đâu biết nội tâm của người kia thế nào?
Chưa biết chừng người ấy cũng đang nhìn vẻ bề ngoài của bạn
mà ghen tị nhiều lắm đấy.
Có bao giờ bạn cảm thấy tự ti vì người anh họ luôn giỏi giang
hơn mình?
Sẽ luôn có một người anh họ học giỏi hơn bạn, theo học một
trường đại học danh giá hơn trường bạn và làm ở công ty tốt hơn
công ty bạn.
Thế nhưng vốn dĩ phải chờ đến khi nhắm mắt xuôi tay ta mới biết
được hết giá trị của cuộc đời.
Chuyện học hành, trường lớp, nơi làm việc có thể là những
thước đo khiến bạn ghen tị lúc này
Nhưng khi bạn có tuổi, những thứ ấy sẽ chẳng còn to tát nữa.
Ai biết hài lòng và sống cuộc sống của chính mình, đó mới là
người chiến thắng.
—ooOoo—
Con người ta thiếu sức hút không phải vì những điểm yếu,
những điều họ cảm thấy mình thua kém người khác, Mà chính là vì
khi cảm thấy thua kém người khác, họ sẽ tự xấu hổ về bản thân, và
điều đó làm mất đi sức hút của họ. Nếu bạn tự tin và cảm thấy thoải
mái với bản thân mình, thì những điểm yếu ấy sẽ chẳng phải điều gì
to tát đáng bận tâm.
Sự tự tin chính là sức hút của bạn đấy.
"Không nhất thiết phải là người giỏi nhất. Là hạng hai, hạng ba
thì đã sao?
Tôi vui khi thấy mình luôn nỗ lực thế này.
Tôi sẽ yêu thương bản thân mình nhiều hơn nữa."
Hãy luôn tự nói với mình như thế.
—ooOoo—
Nếu bạn liên tục bận tâm về những điều người khác chê bai
Thì bạn sẽ tự thu mình lại và dần dần không thể làm bất cứ việc
gì nữa.
Đó chính là điều họ muốn thấy ở bạn.
Đừng giao chìa khóa cuộc đời mình cho những người chê bai
bạn.
Mỗi khi nghe thấy tiếng họ, bạn hãy nói thật to rằng "Hãy xem ai
mới là người đúng! Nhờ có các người, tôi sẽ càng cố gắng hơn
nữa!"
—ooOoo—
"Tại sao tôi phải hủy hoại cuộc sống của chính mình
Chỉ vì lời chê bai từ những người không biết rõ về tôi?"
- Hong Seok Cheon
Khi những lời đàm tiếu về bạn hiện lên trong tâm trí
Nếu bạn tin vào những lời ấy
Thì từ giây phút đó chúng sẽ bắt đầu chi phối bạn.
Chỉ vì những lời đó xuất hiện trong tâm trí bạn không có nghĩa
chúng đều là sự thật.
Đừng quên rằng chúng không phải là suy nghĩ của bạn, và đừng
để bị chi phối bởi chúng.
—ooOoo—
Khi bạn nghe thấy bên trong mình cất lên tiếng nói "Ngưoi vốn dĩ
có biết vẽ bao giờ đâu"
Thì lúc đó bạn nhất định phải vẽ nhiều hơn nữa.
Tiếng nói đó sẽ im lặng ngay thôi.
- Vincent van Gogh
—ooOoo—
Chúng ta được yêu thương không phải vì chúng ta làm tốt điều
gì đó.
Chỉ riêng sự tồn tại của chúng ta thôi cũng đã đáng được yêu
thương rồi.
Hãy tự coi trọng và biết yêu thương chính bản thân mình. Có
chút thiếu sót, có chút lỗi lầm cũng không sao.
Cho dù ta không hoàn hảo theo những quy chuẩn, những thước
đo của thế gian
Sự tồn tại của chúng ta đã là thứ có giá trị và đáng được yêu
thương rồi.
Khi đến Ấn Độ, bạn sẽ thấy người ta chào nhau bằng câu
"Namaste."
Thật ra "Namaste" là một câu nói có ý nghĩa rất đẹp và sâu sắc.
"Điều thiêng liêng bên trong tôi
Xin được cúi đầu chào điều thiêng liêng bên trong bạn."
Bản thân mỗi người chúng ta
Đã là sự tồn tại vĩ đại và thiêng liêng hơn chúng ta nghĩ, rất
nhiều.
CHỈ CẦN BẠN TỒN TẠI LÀ ĐÃ ĐỦ RỒI
N
hờ có lời mời giảng Pháp môn cho kiều bào ở úc và New
Zealand nên lần đầu tiên trong đời tôi có dịp băng qua
đường xích đạo. Vì đã nhận lời từ một năm trước, nên dẫu
có xa xôi tôi vẫn nhất quyết lên đường. Hơn nữa đối với tôi, chuyến
đi lần này còn là để thực hiện một lời hứa khác nữa. Tôi muốn đến
thăm người bạn thân nhất của mình thời cao học. Người bạn đó đã
cùng học cao học với tôi tại Mỹ, sau khi hoàn tất việc học, anh tới úc
làm giảng viên và sống ở đó cho đến bây giờ. Đã mười năm trôi qua
kể từ khi tôi hứa sẽ đến úc để gặp người bạn đó. Cứ đến cuối năm
mỗi khi nhận được thiệp mừng Giáng sinh từ anh, tôi lại nhớ tới lời
hứa chưa thực hiện được. Lần này có cơ hội thực hiện lời hứa của
mình, tôi thực sự rất kỳ vọng về chuyến đi.
Thời tiết ở nửa bên kia xích đạo hoàn toàn trái ngược với ở Hàn
Quốc. Ngày tôi có buổi giảng Pháp môn, nhiệt độ lên đến 35 độ.
Ngoài ra, tôi còn biết thêm rằng ở Nam bán cầu, khi chọn nhà, để
đón được nhiều ánh nắng, người ta chọn nhà hướng Bắc chứ không
phải hướng Nam như ở Hàn Quốc. Các con sông cũng chủ yếu
chảy về hướng Bắc thay vì hướng Nam, và trên bầu trời đêm chòm
sao sáng nhất là Nam Thập Tự chứ không phải Bắc Đẩu. Nơi này
hoàn toàn trái ngược với nơi tôi sống, nhưng tấm lòng của những
kiều bào tìm đến với buổi giảng lại không khác là bao. Vì hiểu rõ
cuộc sống khó khăn và cô đơn của người nhập cư, nên tôi đã rất vui
khi có thể gửi đến họ những lời động viên, dù chỉ là trong chốc lát.
Sau khi kết thúc tất cả các buổi giảng theo lịch trình, tôi tìm
đường đến nhà người bạn cũ ở úc. Tôi vừa nhấn chuông cửa chính,
bạn tôi đã xuất hiện, vui mừng đón tôi với nụ cười thật tươi. Như thể
gia đình ly tán lâu năm gặp lại, tôi và bạn không ai bảo ai đều dang
tay ôm chầm lấy nhau rồi nắm lấy tay nhau thật chặt. Dù đã mười
năm trôi qua nhưng anh ấy trông vẫn như xưa, ngoại trừ việc tóc
mỏng hơn và cân nặng có tăng lên một chút. Bạn tôi vẫn là một
người ấm áp và phóng khoáng, vợ anh, Jane, cũng là một người
bạn tôi quen từ thời cao học nên tôi cảm thấy rất thoải mái khi gặp
họ.
Sau bữa tối, chúng tôi ngồi ngoài ban công uống trà dưới ánh
hoàng hôn, hỏi nhau sao mới chớp mắt đã thấy mình hóa trung niên,
rồi cùng nhau cười thật lớn. Chúng tôi vẫn chưa thể tin được rằng
mình đã ngoại tứ tuần, trở thành những ông chú, trong khi tâm hồn
vẫn còn như thời sinh viên. Đúng như những người bạn lâu năm,
chúng tôi thoải mái thổ lộ hết mọi điều trong lòng mình. Anh ấy là
người bạn thân thiết mà khi ở bên tôi không cần phải thể hiện hình
ảnh mình cố gắng xây dựng, một người bạn luôn đón nhận chính
bản thân tôi và luôn đứng về phía tôi. Bạn tôi bắt đầu kể về chuyện
đòi mình trong suốt mười năm qua, và tâm sự với tôi một nỗi trăn trở
gần đây.
Điều khiến bạn tôi lo lắng chính là anh luôn cảm thấy bất an khi
không làm việc. Triệu chứng bất an này đã xuất hiện từ lâu, làm anh
mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm trí và gần đây có vẻ còn trở nên
nghiêm trọng hơn rất nhiều. Jane, vợ anh, lo rằng cứ thế này chồng
mình sẽ đổ bệnh nặng. Chị kể rằng anh cứ như người mắc chứng
nghiện việc, ngày nào cũng làm việc trước màn hình máy tính tới
quá 12 giờ đêm, ngủ cũng không được sâu, luôn luôn bận rộn vì
công việc. Dĩ nhiên nhờ làm việc chăm chỉ, bạn tôi đã được giới học
thuật công nhận, nhanh chóng thăng tiến trong sự nghiệp giảng dạy
hơn bất cứ ai, nhưng vấn đề là anh không những không thể ngừng
làm việc mà kể cả khi không có việc trong lòng anh cũng luôn cảm
thấy bất an.
Trời trở lạnh hơn nhiều vào buổi tối. Chúng tôi tránh muỗi,
chuyển vào ngồi ở bộ sô pha trong nhà. Bạn tôi mở mấy bản cello
nhẹ nhàng, nói sẽ uống một ít rượu vang thay vì uống trà, rồi tự tay
rót đầy ly rượu của mình. Hồi trước anh từng kể với tôi rằng thời
niên thiếu của mình rất khó khăn. Cha anh là người thành công
ngoài xã hội, nhưng ông luôn giải tỏa những căng thẳng nhận từ bên
ngoài bằng cách trút giận lên người nhà. Chính vì vậy thời nhỏ bạn
tôi luôn cảm thấy như đang bước đi trên một lớp băng mỏng. Đặc
biệt mỗi khi uống rượu, cha anh lại biến thành một người kỳ lạ, thậm
chí thỉnh thoảng còn đánh đập người trong nhà. Nhiều khi mẹ anh
phải bỏ nhà đi để tránh chồng, bạn tôi là con trai trưởng nên phải
chăm sóc các em thay cho mẹ. Vì không biết khi nào cha mình lại
nổi nóng, bạn tôi đã luôn sống trong sự căng thẳng và nỗi sợ hãi
như thế suốt nhiều năm liền.
Ngẫm lại về thời niên thiếu của anh, tôi dần đoán được bệnh
nghiện công việc và chứng
 





